Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào.
Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn. Thứ mà tôi hay bẻ bai. Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh.
Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Ta thấy đã đủ ớn rồi. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn.
Làm gì có lí do gì mà khóc. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Thế giới trong óc thật hỗn tạp.
Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Cái bệnh thơ nó loạn lắm.
Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu.
Làm thế nào để ngừng viết. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.
Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm.
Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ.
Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang.