Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn.
Rồi lại êm êm lan ra. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may.
Dùng cứt thì không hay lắm. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp.
Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ. Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.
Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần.
Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Là ích kỷ, rất ích kỷ. Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ.
Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Em vẫn biết là anh bất mãn.
Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Sai là vô trách nhiệm. Tôi không có ý định ra đi.
Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Làm ơn nhanh nhanh cho. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình.
Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa.